Xinh đẹp, cao ráo, trắng trẻo, Nhàn được đưa vào đội văn nghệ của trường. Tình yêu của Nhàn và người đàn ông của đời mình (sinh viên trường ĐH Bách Khoa) cũng bắt đầu từ những buổi giao lưu, biểu diễn văn nghệ ấy. Có một người đàn ông đẹp trai, tài giỏi yêu thương và chiều chuộng, Nhàn không mơ ước gì hơn. Cô càng hạnh phúc hơn khi biết, người yêu mình là con của một “đại gia” bất động sản Hà Thành.
Yêu, con người ta dễ dàng lóa mắt bởi những hào nhoáng bao quanh người mình yêu. Đang học năm thứ 3, Nhàn quyết định lấy chồng. Rồi khi mẹ chồng và chồng đề nghị Nhàn nghỉ học, về nhà quản lý hệ thống khách sạn, nhà nghỉ của gia đình, Nhàn gật đầu đồng ý mà không mảy may suy nghĩ.
“Hồi đó, đi học cũng chỉ để kiếm một công việc ổn định. Thế nên khi được đề nghị quản lý cả một cơ ngơi như thế, tôi đồng ý luôn. Chính quyết định này đã đẩy cuộc đời tôi vào chuỗi ngày dài cay đắng và phải trả giá bằng 15 năm tuổi trẻ của mình”, Nhàn tâm sự.
Được giao quản lý một khách sạn riêng, Nhàn cố gắng làm thật tốt để mẹ chồng và chồng không phải thất vọng. Thế nhưng chính sự cầu toàn thái quá và tham vọng làm giàu mù quáng đã đẩy cô vào bi kịch khi mới hơn 30 tuổi.
Đó là vào năm 2006, một nhóm thanh niên sau chầu rượu sương sương, kéo đến khách sạn của Nhàn để tiếp tục đập phá. Thậm chí, chúng còn bê cả dàn âm thanh khủng để phục vụ cuộc chơi của mình. Đáng lẽ ra, việc để cho khách mang thiết bị âm thanh vào khách sạn và tổ chức nhảy nhót trong phòng là không được phép nhưng nể nang, chiều khách nên Nhàn tặc lưỡi cho qua. Đến khi một cậu nhóc tìm Nhàn hỏi mua “ít viên”, Nhàn ngơ ngác hỏi lại “viên gì?”.
Thằng nhóc cười phá lên, cho rằng Nhàn giả vờ làm hàng vì theo nó, khách sạn, nhà nghỉ nào ở khu vực này chẳng cung cấp thuốc lắc, hồng phiến khi “thượng đế” có nhu cầu. Khi biết khách sạn của Nhàn không có thứ “hàng” đó, chúng hậm hực kéo nhau bỏ đi. Rồi chẳng hiểu sao, kể từ cái đêm đó, khách sạn của Nhàn vắng khách hẳn.
Từ một người môi giới, dần dần, Nhàn trở thành đầu nậu cung cấp ma túy đá, thuốc lắc cho các nhà nghỉ, khách sạn khác. Địa điểm giao nhận “hàng” cũng diễn ra chính ngay tại khách sạn do cô làm chủ. Chồng, mẹ chồng đều có công việc, dự án riêng, chẳng ai quan tâm xem Nhàn kinh doanh như thế nào, chỉ thấy doanh thu ngày càng cao thì càng phấn khởi, vui mừng ra mặt.
Thế nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Đường dây cung cấp ma túy đá cho các khách sạn, nhà nghỉ do Nguyễn Thị Thanh Nhàn cầm đầu đã bị lực lượng công an bóc gỡ sau chuyên án kéo dài 2 tháng. Tại thời điểm bị bắt, Nhàn còn hơn 1 bánh heroin chưa kịp tiêu thụ. Mức án 15 năm tù giam là hình phạt mà Nhàn phải trả giá cho hành vi phạm tội của mình.
“Mức án đó đối với tội lỗi của tôi, công bằng mà nói là không quá nặng nhưng tôi còn phải chịu hình phạt đau đớn hơn đó nhiều lần. Âu đó cũng là cái giá mà tôi phải trả. Khi cánh tay tôi bị tra vào còng số 8 thì cũng là lúc đứa con trai đang học cấp 2 của tôi về tới. Ánh mắt sửng sốt của nó đã ám ảnh tôi đến tận ngày hôm nay.
Tôi vào tù, mẹ tôi vì không chịu được cú sốc quá lớn này đã đột quỵ và mất một thời gian ngắn sau đó. Còn chồng tôi, người đàn ông đã từng yêu thương tôi hết mực, đã từng thuyết phục tôi bỏ học về nhà quản lý khách sạn giúp mình, người đã để cho tôi tự vùng vẫy, quay cuồng trong cơn khát tiền đã viết đơn ly hôn và giờ đã có gia đình mới. Đau đớn nhất là đứa con trai của tôi, sau cú sốc mẹ vào tù, bố đi lấy vợ khác, nó nhất quyết không chịu đi học vì bị bạn bè dị nghị, dèm pha.
Giá như ngày đó tôi quyết chí học hành tới nơi, tới chốn thì biết đâu cuộc đời mình đã không rẽ qua con đường tối tăm, tủi nhục này. Giá như tôi tỉnh táo để tìm cho mình một lối đi lương thiện thay vì dùng ma túy để hút khách thì giờ đây không phải nằm đối diện với 4 bức tường của trại giam để hối tiếc cho những gì đã có. Những cái “giá như” ấy đã ám ảnh tôi từng đêm nhưng tất cả đã quá muộn màng.
Tôi đã mất tất cả, tương lai, niềm hy vọng của bố mẹ, hạnh phúc của bản thân mình và tước đi quyết được sống trong một mái nhà yên ấm, có cha, có mẹ của chính con trai mình. Dẫu sao tôi cũng đi được quá một nửa chặng đường phải trả giá cho lỗi lầm của mình. Tôi sẽ cố gắng cải tạo thật tốt để được giảm án tha tù trước thời hạn, để được tạ lỗi với những người thân yêu của mình”, Nhàn quả quyết khi hai hàng nước mắt đã thấm ướt đôi gò má.
40 tuổi, cái tuổi chưa phải là quá muộn để Nhàn bắt đầu làm lại cuộc đời.
Theo Dân trí
Nguồn tin: hatinhnews.com
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn